Các bạn thân,
Thứ Tư, 12 tháng 6, 2013
Thứ Bảy, 8 tháng 6, 2013
Nướng gà bằng nồi cơm điện
Bí quyết nướng gà bằng
nồi cơm điện
Với chiếc nồi cơm điện, bạn nghĩ nó chỉ có thể nấu cơm
nhưng nay bạn có thể nướng gà : ngon, đơn
giản.

Nguyên liệu:
- 2 đùi gà to - khoảng 500g;
- 3 cọng hành lá;
- 6 củ hành khô;
- 1 nhánh gừng to, bằm vụn;
> - 2 thìa cà phê bột ngũ vị;
- 2 thìa canh nước tương;
- 2 thìa canh mật ong;
- 1 thìa cà phê muối;
- 2 thìa canh dầu ăn;
- 2 thìa cà phê dầu mè.
- 2 đùi gà to - khoảng 500g;
- 3 cọng hành lá;
- 6 củ hành khô;
- 1 nhánh gừng to, bằm vụn;
> - 2 thìa cà phê bột ngũ vị;
- 2 thìa canh nước tương;
- 2 thìa canh mật ong;
- 1 thìa cà phê muối;
- 2 thìa canh dầu ăn;
- 2 thìa cà phê dầu mè.
Thực hiện:
-
Trộn đều nước tương, mật ong và muối, nếm thử xem đã vừa khẩu
vị của bạn chưa. Nếu chưa vừa bạn gia giảm thêm cho vừa rồi
cho dầu mè, bột ngũ vị và gừng bằm vào, trộn
đều.
- Ướp gà với hỗn hợp nước ướp trên trong ít nhất 30 phút.
- Trong khi ướp gà, bạn xắt hành khô thành các lát mỏng, hành lá xắt nhỏ.
- Sau khi ướp với nước tương, dùng dao rạch vài đường phía trên bề mặt đùi gà rồi rắc hành lá và hành khô lên mặt trong của đùi gà, dùng đũa nhét hành vào khe xương để gà đượm mùi thơm của hành hơn.
- Láng đáy nồi cơm điện với 2 thìa canh dầu ăn rồi rải nốt chỗ hành khô, hành hoa còn lại đều khắp đáy nồi. Nếu có nhiều hơn bạn có thể rải kín đáy nồi nhé!
- Cho 2 đùi gà vào nồi cơm điện, mặt có da úp xuống dưới, rưới đều chỗ nước ướp gà còn lại lên trên. Đậy nắp nồi cơm điện và bật nút Cook như khi bạn nấu cơm bình thường. Sau khoảng 20 phút nồi cơm điện sẽ tự bật lên nút Keep warm, bạn để khoảng 10 - 15 phút nữa là được.
- Với món này, tốt nhất bạn nên dùng nồi cơm điện loại chống dính tốt để khi lấy gà ra được dễ dàng hơn, da gà không bị dính vào đáy nồi.
- Gà nướng bằng nồi cơm điện thơm ngon chẳng kém gì gà nướng bằng lò nướng đâu nhé!
- Nếu có một công thức ướp gà nướng nào khác, bạn cũng có thể thử nghiệm với cùng cách nướng này xem sao.
- Ướp gà với hỗn hợp nước ướp trên trong ít nhất 30 phút.
- Trong khi ướp gà, bạn xắt hành khô thành các lát mỏng, hành lá xắt nhỏ.
- Sau khi ướp với nước tương, dùng dao rạch vài đường phía trên bề mặt đùi gà rồi rắc hành lá và hành khô lên mặt trong của đùi gà, dùng đũa nhét hành vào khe xương để gà đượm mùi thơm của hành hơn.
- Láng đáy nồi cơm điện với 2 thìa canh dầu ăn rồi rải nốt chỗ hành khô, hành hoa còn lại đều khắp đáy nồi. Nếu có nhiều hơn bạn có thể rải kín đáy nồi nhé!
- Cho 2 đùi gà vào nồi cơm điện, mặt có da úp xuống dưới, rưới đều chỗ nước ướp gà còn lại lên trên. Đậy nắp nồi cơm điện và bật nút Cook như khi bạn nấu cơm bình thường. Sau khoảng 20 phút nồi cơm điện sẽ tự bật lên nút Keep warm, bạn để khoảng 10 - 15 phút nữa là được.
- Với món này, tốt nhất bạn nên dùng nồi cơm điện loại chống dính tốt để khi lấy gà ra được dễ dàng hơn, da gà không bị dính vào đáy nồi.
- Gà nướng bằng nồi cơm điện thơm ngon chẳng kém gì gà nướng bằng lò nướng đâu nhé!
- Nếu có một công thức ướp gà nướng nào khác, bạn cũng có thể thử nghiệm với cùng cách nướng này xem sao.
Chúc cả nhà một bữa tối thật vui và ngon miệng nhé!
Thứ Sáu, 7 tháng 6, 2013
Hãy tự cứu lấy mình!

Tự cứu lấy mình
- Một
người nọ đứng dưới hiên nhà tránh mưa, chợt trông thấy Quan Âm cầm ô đi
ngang qua. Người này bèn nói: “Quan Âm bồ tát, xin người hãy phổ độ
chúng sinh, cho tôi đi nhờ một đoạn có được không?”.
Quan Âm thấy vậy, trả lời: “Ta đang đi trong mưa, còn người đứng dưới hiên nhà, mưa không hề ướt đến đầu, vậy thì cần gì ta phổ độ?”. Người nọ liền lập tức bước ra khỏi mái hiên, đứng dưới trời mưa: “Bây giờ tôi cũng đứng dưới mưa rồi, Bồ tát nên giúp đỡ, có phải không?”. Quan Âm bèn nói: “Người đứng dưới mưa, ta cũng đứng dưới mưa, ta không bị ướt vì ta có ô, còn người bị ướt, vì người không có ô. Vậy là không phải ta giúp được ta, mà chiếc ô giúp được ta. Người muốn được giúp, không nên tìm ta, mà hãy tự tìm một chiếc ô”. Nói xong, Quan Âm đi thẳng.
Hạ Liên
Hình ảnh sở thú ngày xưa .
Ảnh Màu Về Thảo Cầm Viên
Xưa
Tình
cờ dạo mạng thấy vài ảnh xưa về Sở Thú SG khá hay, xin post để bà con coi chơi. Gọi là
Thảo Cầm Viên vì vào trào Pháp có tên Tây là Jardins Botaniques, chỉ trồng cây
mà thôi. Thế rồi theo dòng thời gian, từ từ người ta biến đổi thành Sở Thú với sự
hiện diện của nhiều thú dữ. Từ những năm 60, 70, các buổi văn nghệ, đại nhạc hội
đã được tổ chức tại Sở Thú vào ngày Chúa Nhật. Và người ta đã cho xây thêm Vườn
Địa Đàng ngay trong Sở Thú vào đầu thập niên 70. Đương sự còn nhớ đã từng vào
Vườn Địa Đàng đó, nhưng chả thấy Adam và Eva đâu cả, chỉ thấy Chế Linh hát "Tình
Bơ Vơ" mà thôi.
Những
ai
còn nhớ vào thời ấy, có mấy thợ chụp hình dạo thường 'moi tiền' du
khách với
ảnh màu lấy liền. Với thời buổi kỹ thuật số ngày nay, chắc không còn
nghề này.
Dù sau năm 1975, Sở Thú là nơi vui chơi lý tưởng nhất cho giới trẻ thời
đó vì trước thời kỳ Kinh Tế Thị Trường, tại SG, không có nhiều nơi để
tiêu
khiển như bây giờ, ngoài Thảo Cầm Viên và các rạp chiếu bóng...
Mời
bạn xem hình ảnh Thảo Cầm Viên thời Pháp thuộc.

Được
xây dựng từ năm 1864, Thảo Cầm Viên Sài Gòn là một trong 8 nơi bảo tồn động thực
vật cổ nhất trên thế giới.

Tên
gọi ban đầu của nơi này là Vườn Bách Thảo, còn người dân quen gọi Sở
thú. Đến năm 1956 Thảo Cầm Viên mới trở thành tên gọi chính thức.

Với
trẻ em miền Nam thời xưa, Thảo Cầm Viên là điểm đến mơ ước mỗi khi được lên Sài
Gòn.

Đối
với du khách trong và ngoài nước, đây cũng là một điểm du lịch rất hấp
dẫn.

Rất
nhiều loài động vật hoang dã của Việt Nam được nuôi dưỡng tại đây, từ loài ăn cỏ
như hươu nai...

...đến
các loài ăn thịt hung dữ như hổ, báo.

Chuồng
nuôi nhiều loại chim.

Chuồng
nuôi cá sấu.

Cùng
với động vật là hàng trăm loài thực vật lạ, quý hiếm.

Không
chỉ có cỏ cây, muông thú, Thảo Cầm Viên còn nổi tiếng với các cảnh quan đẹp, công
trình kiến trúc ấn tượng

Đó
là hồ sen và nhà Thủy Tạ thơ mộng.

Viện
Bảo tàng

Đền
Kỷ niệm

Tượng
con voi bằng đồng do vua Xiêm tặng nhân dịp đến thăm Sài Gòn năm 1930.

Cầu
Thị Nghè phía sau Thảo Cầm Viên.

Khung
cảnh trên rạch Thị Nghè cạnh Thảo Cầm Viên.

Vẻ
tĩnh lặng của hồ sen.
Thứ Năm, 6 tháng 6, 2013
Bún bò Huế
Món bún bò Huế được nhiều người yêu thích bởi hương vị đậm đà thơm ngon vô cùng đặc trưng, nhưng làm sao để nấu được món này thật chuẩn theo đúng vị Huế thì không phải ai cũng biết đâu nhé!
Lựa thịt bò: ngon nhất là bạn dùng
thịt bắp bò, có thể thể dùng bắp chân trước hay bắp hoa, thêm nạm bò nữa
ăn sẽ ngon hơn. Bạn nên lựa thịt bò có màu đỏ tươi, thớ nhỏ mịn, thơm
mùi bò, mỡ bò có màu vàng nhạt. Dùng xương ống bò để hầm nước dùng
sẽ rất ngọt nước.
Trước khi
hầm xương bạn nhớ rửa thật sạch xương và thịt bò bắp, trụng sơ qua nước
sôi pha với ít giấm hay chanh khoảng 10 phút để xương và thịt bò ra hết
chất bẩn rồi rửa sạch lại một lần nữa sau đó mới bắc lại nồi lên bếp và
hầm. Khi hầm bạn nhớ hớt bọt cho cho nước dùng được trong.
Nếu
nấu thêm thịt giò heo bạn cần rửa sạch và nhổ lại lông heo, sau đó cũng
trụng sơ như làm với bắp bò. Thịt giò heo nhanh mềm hơn bò bắp, bạn có
thể vớt giò heo ra trước, nếu không sẽ bị nhũn ăn mất ngon.
Ruốc nên đánh tan với nước lạnh, không dùng nước nóng kẻo ruốc sẽ bị tanh.
Nếu có thời gian bạn có thể khuấy tan ruốc , để
cho lắng bớt cát rồi đổ nước ruốc đã lọc sạch vào ướp vào thịt bò bắp
qua đêm, khi đem hầm thịt bò bắp sẽ thơm, thấm gia vị hơn.
Bún
bò Huế không thế thiếu sả, sả dùng nhiều trong món bún bò rất ngon và
thơm vị đặc trưng của bún bò Huế. Sả bạn lựa cọng nhỏ sẽ thơm hơn cọng
lớn, rửa sạch, tước bỏ vỏ, cắt khúc ngắn, dùng cán dao đập dập hay tẽ sả
làm đôi, thả vào nồi nước dùng đun cùng thì nước dùng sẽ rất thơm.
Người
Huế ăn cay nhiều nên món bún bò Huế không thể thiếu ớt sa tế. Nếu không
ăn cay được bạn có thể phi màu hột điều để làm màu, ớt cay xào với dầu
ăn, thêm tí sả xay, thả vào nồi nước dùng để món bún có màu đẹp mà không
quá cay.

Tranh khỏa thân thời Phục Hưng
Tranh khỏa thân thời Phục Hưng
-
Mỹ thuật Phục Hưng là một trong những đỉnh cao của lịch sử mỹ thuật.
Thời đó, những họa sỹ thiên tài đã đưa ra cái nhìn hoàn toàn mới mẻ về
tiêu chuẩn thẩm mỹ, theo đó, họ tôn sùng vẻ đẹp tự nhiên của cơ thể con
người.
Ở
thời kỳ này, những truyền thuyết, thần thoại Hy Lạp - La Mã bắt đầu
sống dậy và trở thành suối nguồn sáng tạo cho các tác phẩm hội họa. Để
phản ánh sự yếu đuối, mỏng manh của con người, các họa sĩ Phục Hưng
thường để nhân vật trong tranh lộ nguyên phần xác.
Đối
với nghệ thuật Phục Hưng, khỏa thân bỗng trở thành tâm điểm của sáng
tạo nghệ thuật, gợi nhớ về một thuở con người sống rất “thiên nhiên”.
Danh họa người Ý Michelangelo (1475-1564)

Bức “Leda and the Swan” (Leda và thiên nga) vẽ năm 1530, trưng bày tại Triển lãm Quốc gia, London, Anh.
Khi đã
ngoài 50 tuổi, Michelangelo công khai mình đồng tính. Ông dũng cảm viết
những bài thơ tình dành tặng một thanh niên quý tộc đẹp trai. Ở thời đó,
người ta có thể bị thiêu chết vì đồng tính. Trong bức tranh này, nàng
Leda của ông có khuôn mặt khá… nam tính.
Danh họa người Ý Leonardo da Vinci (1452-1519)

Bức “Leda and the Swan” (Leda và thiên nga) vẽ năm 1515-1520, trưng bày tại Triển lãm Uffizi, Florence, Ý.
Leonardo
cho rằng phản ánh dục vọng là sứ mệnh vĩ đại của nghệ thuật. Ông từng
viết: “Mỹ thuật siêu đẳng hơn thi ca bởi nếu thi ca chỉ có thể miêu tả
tình yêu thì mỹ thuật khắc họa tình yêu. Người họa sĩ châm lên ngọn lửa
khao khát trong người xem”.

Bức “Saint John the Baptist” (Thánh John làm lễ rửa tội) vẽ năm 1513-1516, trưng bày tại Bảo tàng Louvre, Paris, Pháp.
Đương thời
Leonardo từng hai lần bị bắt vì tội
“tằng tịu” với người đồng giới. Tuy vậy, ông chưa bao giờ bị kết án bởi
những người tình của ông đều xuất thân quý tộc. Trong bức tranh này,
người ta tin rằng Leonardo đang khắc họa một người tình của mình.
Danh họa người Ý Raphael (1483-1520)

Bức “The Fornarina” (Nàng Fornarina) vẽ năm 1518, trưng bày tại lâu đài Palazzo Barberini, Rome, Ý.
Trong bức
họa là người tình của Raphael - nàng Fornarina. Chính vì vẻ đẹp này mà
ông đã sớm qua đời ở tuổi 37 vì một lần “quá sức”.
Danh họa người Hà Lan Rembrandt (1606-1669)

Bức
“Portrait of Hendrickje Stoffels” (Chân dung Hendrickje Stoffels) vẽ
năm 1654-1656, trưng bày tại Triển lãm Quốc gia, London, Anh.
Khi
Rembrandt thực hiện bức tranh này, người tình của ông
cũng đồng thời là nhân vật nữ trong tranh đang gặp rắc rối với nhà thờ
vì bị kết án là một “phụ nữ dễ dãi”. Nàng Hendrickje chuyển về sống với
Rembrandt dù họ không kết hôn. Bức tranh này đã thể hiện tình yêu sâu
sắc mà Rembrandt dành cho người tình, nó lột tả cả vẻ đẹp nhan sắc và
nội tâm của nàng.

Bức “A woman bathing in a stream” (Người phụ nữ tắm suối) vẽ năm 1654, trưng bày tại Triển lãm Quốc gia, London, Anh.
Lại một
bức tranh khác mà Rembrandt vẽ nàng Hendrickje Stoffels. Nàng trở thành
người tình của ông sau khi vợ của Rembrandt qua đời. Ông không thể kết
hôn với Hendrickje, bởi việc kết hôn này sẽ tước quyền thừa kế tài sản
từ vợ ông. Kinh tế của Rembrandt khá bấp bênh và ông không thể từ bỏ
quyền thừa kế. Sau này, Rembrandt vẫn bị
phá sản vì ông đầu tư quá nhiều vào trang phục cho người mẫu cũng như
sưu tầm quá nhiều tranh.
Danh họa người Ý Agnolo Bronzino (1503-1572)

Bức
“An Allegory with Venus and Cupid” (Biểu tượng thần Vệ Nữ và thần Tình
Yêu) vẽ năm 1545, trưng bày tại Triển lãm Quốc gia, London, Anh.
Bronzino
là người đồng tính. Đương thời, ông chung sống với người bạn đời làm
nghề sản xuất binh khí. Khi người tình qua đời, Bronzino đã lãnh trách
nhiệm chăm sóc cho gia đình của người đàn ông kia.
Tranh của
Bronzino nhấn mạnh vẻ đẹp hình thể và những khoái lạc của con người. Bức
họa trên là món quà mà tòa án tối cao của Cộng hòa Florence tặng nhà
vua Pháp. Tác phẩm
này đã truyền cảm hứng và sự mạnh dạn cho nhiều họa sĩ Pháp sáng tạo
nên những tác phẩm đậm màu dục vọng.
Danh họa người Ý Tiziano Vecelli (1490-1576)

Bức “The Venus of Urbino” (Vệ Nữ của tỉnh Urbino) vẽ năm 1536-1538, trưng bày tại Triển lãm Uffizi, Florence, Ý.
Một người
bạn của họa sĩ Tiziano từng viết một lá thư tay, trong đó đề cập tới
tình hình sức khỏe của Tiziano như sau: “Sức khỏe của Tiziano tốt nhưng
đôi khi rơi vào trạng thái kiệt sức vì sau khi thực hiện những bức tranh
tuyệt đẹp về phụ nữ, Tiziano thường “yêu” luôn mẫu”. Điều này đã lý
giải tại sao những bức tranh của Tiziano luôn chân thực, sống động và
thể hiện khát khao mạnh mẽ đối với cái đẹp.

Bức “Danae” (Nàng Danae) vẽ năm 1544 – 1545, trưng bày tại Bảo tàng Capodimonte, Naples, Ý.
Nàng Danae của
thần thoại Hy Lạp đang ngẩng đầu lên nhìn thần Dớt đến tự tình với cô trong hình dáng một cơn mưa vàng.

Bức “Diana and Actaeon” (Diana và Actaeon)
vẽ năm 1556 – 1559, trưng bày tại Triển lãm Quốc gia, London, Anh.
Bức
tranh kể lại một truyền thuyết Hy Lạp: tráng sĩ Actaeon đi săn trên
núi, tình cờ nhìn thấy nữ thần Diana tắm. Actaeon liền bị Diana biến
thành một con hươu. Chàng bị chính đàn chó săn của mình xẻ thịt. Đó là
cái giá phải trả cho thói tò mò, mạo phạm tới thần linh của Actaeon.

Bức “Saint Mary Magdalene” (Thánh Mary Magdalene) vẽ năm 1535, trưng bày tại Triển lãm Palatina, cung điện Pitti, Florence, Ý.
Danh họa người Ý Palma Vecchio (1480-1528)

Bức “A Blonde Woman” (Một phụ nữ tóc vàng) vẽ năm 1520, trưng bày tại Triển lãm Quốc gia, London, Anh.
Bức chân dung khắc họa một gái điếm ở Venice. Dấu hiệu để nhận biết những cô gái này là trên tay họ luôn cầm một bó hoa.
Đặc điểm này sinh ra từ một truyền thuyết La Mã, theo đó gái điếm được bảo vệ bởi nữ thần Cây cỏ.
Danh họa người Ý Antonio Correggio (1489-1534)

Bức “Jupiter and Io” (Thần Dớt và nàng Io) vẽ năm 1539, trưng bày tại Bảo tàng Kunsthistorisches, Vienna, Áo.
Các họa sĩ
Phục Hưng đặc biệt thích khắc họa chuyện yêu đương của thần Dớt. Trong
các truyện thần thoại cổ xưa, thần Dớt thường ngụy trang, biến hóa khôn
lường để có thể tự tình với phụ nữ mà không bị vợ ngài - nữ thần Hera
phát hiện ra. Khi ở bên nàng Io, ngài hóa thành sương mù.
Danh họa người Đức Lucas Cranach (1472-1553)

Bức “Cupid Complaining to Venus” (Thần Tình Yêu làm nũng thần Vệ Nữ) vẽ năm 1525, trưng bày tại Triển lãm Quốc gia, London, Anh.
Thần Vệ Nữ trong tranh Lucas Cranach rất
thanh mảnh - một “chuẩn đẹp” khá mới so với quan niệm đương thời.
Danh họa người Ý Sandro Botticelli (1445-1510)

Bức “Venus and Mars” (Thần Vệ Nữ và thần Chiến Tranh) vẽ năm 1485, trưng bày tại Triển lãm Quốc gia, London, Anh.
Vẻ đẹp của
thần Vệ Nữ đã ru ngủ thần Chiến Tranh. Sắc đẹp có thể khiến mọi sức
mạnh dù tàn bạo nhất phải ngã gục. Vì vậy, người ta thường nói cái đẹp
cứu
thế giới.
Danh họa người Hà Lan Gerrit van Honthorst (1592-1656)

Bức “Saint Sebastian” (Thánh Sebastian) vẽ năm 1623, trưng bày tại Triển lãm Quốc gia, London,
Anh.
Bức
tranh kể lại chuyện Thánh Sebastian bị bắn chết vì đi theo đạo Thiên
Chúa. Trong tác phẩm này, Honthorst thể hiện rõ nét phong cách của mình:
sự đối lập mạnh mẽ giữa ánh sáng và bóng tối.
Danh họa người Ý Guido Reni (1575-1642)

Bức “Saint Sebastian” (Thánh Sebastian) vẽ năm 1620-1630, trưng bày tại Triển lãm Dulwich, London, Anh.
Các nhà
phê bình mỹ thuật rất giỏi “bắt mạch” đời sống tình cảm của họa sĩ qua
tranh. Đối với trường hợp của Honthorst và Reni, họ cùng thực hiện hai
bức tranh về Thánh Sebastian. Các nhà phê bình nhận định rằng, ở cả hai
tác phẩm, họ đều thấy sự khao khát mạnh mẽ của họa sĩ đối với chính nhân
vật mà họ tạo nên.
Anh em họa sĩ người Ý Antonio và Piero del Pollaiolo

Bức “The Martyrdom of Saint Sebastian” (Hành
quyết Thánh Sebastian) vẽ năm 1475, trưng bày tại Triển lãm Quốc gia, London, Anh.
Thời
Phục Hưng, người ta thường gọi những người đồng tính là “Florenzer”
(Người ở thành Florence, Ý). Có từ lóng này là bởi các họa sĩ phương Tây
đương thời thích tới Florence sống. Rất nhiều người trong số họ đồng
tính khiến chính quyền thành phố quyết định thành lập một ban chuyên
trách, phát hiện, xử lý những người đàn ông đồng tính. Bức tranh này đã
ngầm phản ánh nỗi lo sợ của các họa sĩ trước sự khắc nghiệt của luật
pháp đương thời.
Danh họa người Ý Giorgione Castelfranco (1477-1510)

Bức “Laura” (Nàng Laura) vẽ năm 1506, trưng bày tại Bảo tàng Kunsthistorisches, Vienna, Áo.
Giorgione
đương thời nổi tiếng là họa sĩ đào hoa, đẹp trai. Ông chơi đàn luýt rất
hay và thường lấy món tài lẻ này để quyến rũ phụ nữ. Ông chinh phục được
những người đẹp nổi tiếng ở Venice và thường thuyết phục họ làm mẫu cho
các bức vẽ của mình. Đây là một trong những người tình của ông.

Bức “The Tempest” (Giông tố) vẽ năm 1505-1508, trưng bày tại Triển lãm Accademia, Florence, Ý.
Venice là thành phố của tình yêu và sự nghiệt ngã. Những cô gái điếm hết thời có cuộc sống hết sức bi đát.
Danh họa người Pháp Francois Clouet (1510-1572)

Bức “A Lady in her Bath” (Quý bà đang tắm) vẽ năm 1571, trưng bày tại Triển lãm Mỹ thuật Quốc gia, Washington DC, Mỹ.
Những quý
bà thượng lưu ở Pháp đương thời có “mốt” vẽ tranh chân dung khỏa thân.
Người phụ nữ trong tranh là Diane
de Poitiers, người tình của vua Henry II của Pháp. Khi nhà vua lên ngôi
năm 27 tuổi, Diane đã 48 tuổi nhưng bà vẫn có vẻ đẹp vô song.
Danh họa người Đức Peter Paul Rubens (1577-1640)

Bức “The Little Fur” (Chiếc áo lông) vẽ năm 1630, trưng bày tại Bảo tàng Kunsthistorisches, Vienna, Áo.
Bức chân dung khắc họa nàng Helena Fourment – vợ của Rubens. Họ kết hôn vào năm 1630 khi Helena 16 và Rubens 53 tuổi.
Danh họa người Ý Paris Bordone (1500-1571)

Bức
“Venetian Women at their Toilet” (Những cô gái Venice điểm trang) vẽ
năm 1545, trưng bày tại Triển lãm Quốc gia Scotland, Edinburgh, Anh.
Tại Venice ở thế kỷ 16 có tới 20.000 gái điếm. Trong tranh là hai cô gái đang
thay đồ và trang điểm, người phụ nữ đội khăn xanh là một mụ tú bà.
Danh họa người Ý Tintoretto (1518-1594)

Bức “Leda and the Swan” (Leda và thiên nga)
vẽ năm 1555, trưng bày tại Triển lãm Uffizi, Florence, Ý.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



