CHUYỆN KHÔNG TƯỞNG.Tác giả : Khuyết danh.Lính thủy ,minh họa.
Chuyện
xảy ra từ xa, xa lắm, tại một nước Châu Phi huyền bí. Bà ThịTrưởng
thành phố Kamacoutou giận ông thư ký thuộc quyền đã dám cãi lại mình,
bèn ra nghiêm lệnh bắt hết đàn ông, con trai sơ sinh từ 6 ngày tuổi đến
16 tuổi nhốt hết vào vườn thú, nội bất xuất, ngoại bất nhập. Tất nhiên,
trong mớ đàn ông tội nghiệp và tội lỗi ấy, có cả ông chồng thân yêu của
bà.
Mọi người phụ nữ đều cảm thấy sung sướng với quyết định ấy và
hãnh diện vì đã chứng tỏ được sức mạnh không gì lay cản nổi của nữ giới
đối với những cha đàn ông ba trợn. Đặc biệt, các bà vợ có chồng
chuyên nhậu xỉn, đánh bạc đá gà, uống rượu, lăng nhăng bồ hai bồ ba đều
cảm thấy khoẻ ra vì đã có nơi chắc chắn để quản lý những thằng cha tầm
bậy đó. Thành phố trở nên trật tự hơn bao giờ hết, ban đêm, phố phường
im lặng, các chỗ du hí đóng cửa, các cô gái thong thả dạo chơi mà không
sợ bị tán tỉnh dai nhách, cớp giật, sờ sẫm. Đặc biệt nôỉ bật là vệ sinh
đường phố tốt hơn bao giờ hết.
Thế nhưng, một đêm kia, chuyện rắc
rối lại bắt đầu xảy ra. Một cô gái hai mươi tuổi bỗng nhiên nhớ người
yêu khóc ầm ĩ lên lúc nửa đêm, đánh thức cả khu phố dậy, bà mẹ hỏi rõ lý
do rồi cũng bật khóc như con gái. Đã hai tuần rồi, bà ngủ không được vì
thiếu chồng bên cạnh, thiếu tiếng ngáy như trâu kéo gỗ thân thiết của
ông. Và các cô ở những nhà lân cận, theo tinh thần ấy, cũng khóc theo,
với những lý do tương tự nh ta đã biết, Mà bệnh khóc là bệnh hay lây
nhất của phụ nữ. Cho nên, từ khu phố này lây sang khu phố khác, cả một
thành phố Châu Phi ầm ĩ tiếng khóc nhớ chồng, nhớ bồ kể cả những anh
chồng và anh bồ ba trợn nhất. Toàn thể phụ nữ khóc sướt mướt tới tờ mờ
sáng và không ai dạy ai, mỗi người đều tự khám phá ra rằng đàn ông đối
với họ còn cần thiết và quan trọng hơn chính bản thân họ nữa.
Họ
cử ra những ngời phụ nữ lỗi lạc gồm nhà văn, luật sư, giáo sư tới chất
vấn bà Thị Trưởng, yêu cầu thả hết đàn ông ra. Khi phái đoàn đến gõ cửa
Tòa Thị Chính, bà Thị Trưởng ra tiếp họ, tướng mạo bà Thị Trưởng tiều
tụy, mắt
đỏ quạch, trõm lơ, xem ra đầy vẻ đau thương. Bà luật sư, trưởng phái
đoàn lấy làm lạ, hỏi:
- Xin lỗi, hình như bà Thị Trưởng bị bệnh?
- Nào tôi có bệnh gì đâu. Tôi,... tôi nhớ nhà tôi quá.
Rồi
bà thị trưởng khóc ầm lên, tiếng khóc làm rung rinh các cửa sổ. Tội
nghiệp chồng bà, một ngời đàn ông đẹp trai, nghiêm chỉnh cũng bị nhốt
vào sở thú theo lệnh của chính bà ban ra, bỏ bà bơ vơ, phòng không chiếc
bóng nửa tháng trời nay!
Bà luật sư đưa ra ý kiến:
- Chúng tôi đến đây là để thỉnh nguyện bà Thị Trưởng.
-
Không thỉnh nguyện gì hết, các bà theo tôi. Chúng ta đi "rước" các ông
ấy về. Tôi lên án quyết định sai lầm của tôi, đả đảo những ai khi dể đàn
ông! Các bà trong phái đoàn hô vang:
-
Đả đảo!
Rồi sực nhớ ra họ hô tiếp:
- Đàn ông vạn tuế!
Một
đồn mười, mười đồn một trăm, trăm đồn ngàn, mọi phụ nữ tiến theo chân
bà Thị Trưởng, chạy bay vào vườn thú. Họ giăng lên các biểu ngữ:
- Vạn tuế đàn ông!
- Đàn ông bất diệt!
Rồi
họ phá banh các chuồng sư tử, chuồng cọp, chuồng gấu, chuồng chim,
chuồng voi, hai ba bà vào khiêng một ông, hôn hít chút đỉnh và vác trên
vai chạy ra. Bà Thị Trưởng nhanh nhất, nhảy ào xuống hầm cá sấu, bế
người chồng lên, chạy ra như vận động viên maratông. Nụ cười của bà thị
trưởng rạng rỡ hơn bao giờ hết.
HAVE A NiCE DAY._________________________________________________________________________________________________________________
|