Pages - Menu- inbox

Hiển thị các bài đăng có nhãn Góc suy tư. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Góc suy tư. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 13 tháng 11, 2013

Con nít thời nay .

Thư tình ‘hẹn ngày chia tay’ của học sinh tiểu học

Bức thư tình cực dễ thương của một cậu bé tiểu học đang làm dậy sóng cộng đồng mạng. Tuy nhiên, câu trả lời của bé gái còn hài hước hơn.
thư tình, trẻ con, hài hước, dễ thương
Ảnh minh họa
“Ashley thân mến, bạn đồng ý làm bạn gái của mình chứ?” – câu hỏi được đưa ra và tiếp sau đó là 3 sự lựa chọn: “đồng ý”, “không đồng ý” và “có thể”.
Không may là câu trả lời của cô bé Ashley là “không”. Bởi vì cô bé đã có bạn trai tên Kyle.
Tuy nhiên, chưa kết thúc ở đó, Ashley còn hứa hẹn thêm rằng khi nào cô bé chia tay với Kyle thì sự lựa chọn tiếp theo sẽ là chủ nhân bức thư tình này.
“Tái bút: có thể là một hoặc hai tháng nữa thôi”. Bên dưới tái bút là chữ ký của Ashley.
thư tình, trẻ con, hài hước, dễ thương
Bức thư tình gây sốt trên mạng
Bức thư tình này ngay lập tức trở thành “hit” khi được đăng tải trên Reddit và nhận được hơn 1,25 triệu lượt xem.
  • Nguyễn Thảo(Theo Dailymail)

Chủ Nhật, 5 tháng 5, 2013

Chuyện suy gẫm .

  Lưới nhện



http://daugachnoi.files.wordpress.com/2007/10/nhenvangden-2.jpg?w=500
 
 Có những con nhện thích dệt lưới ở giữa cây cối, nhưng gặp khi gió mưa, lưới của nó sẽ bị phá hủy, buộc phải dệt lại.
Có những con nhện thích giăng lưới dưới mái nhà, nhờ mái nhà che lấp, trừ phi có gió bão lớn, chiếc lưới đó không dễ bị phá hủy.
 Lại có những con nhện thích dệt lưới trong nhà, chúng chọn những góc mà con người không chú ý tới, dệt nên những chiếc lưới nho nhỏ, cho dù bên ngoài gió mưa bão bùng, thì chúng cũng chẳng lo sợ gì.
Dệt lưới giữa cây cối thường có thể bắt được những côn trùng lớn, như chuồn chuồn, ve…; dệt lưới dưới mái nhà thường có thể bắt được những côn trùng vừa như bướm, ruồi…; còn dệt lưới trong nhà thì chỉ có thể bắt được những con muỗi xúi quẩy mà thôi.

Người dám mạo hiểm khó khăn, tuy thường gặp những ngăn trở, bất lợi nghiêm trọng, nhưng thường có được những thu hoạch lớn lao; còn người mong cầu yên ổn, tuy sống bình an, nhưng cũng khó có thu hoạch lớn.


http://www.vnphoto.net/data/p5/_dsc4660_3565.jpg


http://farm01.go.vn/photo/data/20100717/58001929/319ADD91A8FA0E775BE836EDE7C5DD59.jpg

Thứ Tư, 10 tháng 4, 2013

Cuộc sống kì diệu



Những điều kỳ diệu.

.
“Chúng ta tạo nên cuộc sống từ những điều nhận được, nhưng chúng ta thực sự làm nên cuộc đời chính từ những điều mà chúng ta cho đi.”
Winston Churchill.
Bach
Câu chuyện có thật này xảy ra cách đây đã lâu. Trong không khí vắng lặng, trang nghiêm tại một thánh đường, ông lão già nua đưa tay lướt trên phím đàn, dạo những khúc nhạc du dương nhưng man mác một tâm sự buồn. Đây là lần cuối cùng ông lão còn ngồi ở vị trí này để đệm cho dàn đồng ca của nhà thờ. Lòng ông không khỏi luyến tiếc vì phải rời bỏ niềm đam mê suốt bao năm qua để nhường chỗ cho một chàng trai trẻ.
Khi người thanh niên tới, tế nhị ngồi phía xa xa, đôi mắt như sáng lên khi nhìn thấy chiếc đàn đồ sộ, ông lão từ từ đứng dậy. Đôi chân ông như chậm chạp hẳn vì trái tim còn lưu luyến. Bàn tay ông run run lấy khóa đàn cho vào túi và lặng lẽ bước ra cửa. Nhưng không hiểu sao, ông quay lại, đến gần chàng trai trẻ.
_ Khóa đàn của anh đây! Ông nói rồi nhìn thẳng vào gương mặt thông minh của chàng trai.
_ Cảm ơn bác. Cháu sẽ không làm bác thất vọng đâu! Anh lên tiếng, đôi mắt ánh lên tia nhìn cương nghị.
Ông lão mỉm cười hài lòng rồi bước ra cửa, chàng trai ngồi xuống bên cây đàn, đôi bàn tay mảnh dẻ ve vuốt từng phím ngà bóng loáng. Anh bắt đầu chơi. Từ bàn tay tài hoa vang lên tiếng nhạc của một thiên tài. Có lẽ chưa ai được một lần nghe thấy bản hòa âm nào tuyệt vời đến thế. Âm thanh diệu kỳ ấy ngân vang khắp nhà thờ, vọng ra cả thị trấn bé nhỏ, làm bao trái tim rung lên một xúc cảm thành kính, thiêng liêng.
Ông lão thấy lòng mình xuyến xao, bồi hồi. Từng nốt nhạc như xuyên qua không khí thấm vào lòng ông. Chiếc đàn, dưới bàn tay kỳ diệu của Johann Sebastian Bach vẫn tiếp tục tuôn trào những giai điệu êm đềm nhất. Ông lão tự hỏi: “Nếu vì lòng ích kỷ mà ta không đưa cho cậu ấy khóa đàn, thì chẳng phải đã làm thui chột một tài năng rồi sao?”
Trong cuộc sống, có thể chính chúng ta là người giữ chiếc chìa khóa tài năng của người khác. Hãy mở lòng mình ra mà trao chúng cho họ đó là cách mà chúng ta có thể góp phần làm nên những điều kỳ diệu cho đời.
http://images.fineartamerica.com/images-medium-large/the-key-to-success-carrie-jackson.jpg
Background & Color : Lính thủy. 
HAVE A NiCE DAY.
       

Im lặng không có nghĩa là lãng quên .

Im lặng

Người ta thường hay sợ cảm giác im lặng, đặc biệt là khi chia tay. Bỗng dưng một ngày không còn nhận được những cuộc điện thoại, những tin nhắn, những lời hỏi thăm. Cả những lời chia sẻ trên các mạng xã hội cũng biến mất dần.
Im lặng có lẽ là thứ cảm giác đáng sợ nhất.
Bạn phải vật lộn tìm cho mình những cách khác để níu kéo lấy những thứ trước đây thường thuộc về những cuộc trò chuyện. Bạn phải học cách chấp nhận sự im lặng và thu cuộc sống của mình lại. Có những người chóng vượt qua những đổ vỡ trong tình yêu nhưng cũng có những người để tang cuộc chia tay rất lâu, có thể là cho đến bạc đầu. Và họ dằn vặt mình bởi những cảm giác bực bội, gắt gỏng hay thậm chí là tuyệt vọng khi cuộc tình tan vỡ.
Nhưng
Im lặng không có nghĩa là ngừng yêu thương. Khi người kia không còn nói gì với bạn nữa không có nghĩa là họ bỏ rơi bạn, cũng không có nghĩa là tình yêu đã chấm dứt. Có quá dễ dàng không nếu như tình yêu tan vỡ đồng nghĩa với việc quên hết về nhau? Vậy thì đó có gọi là tình yêu không?
Họ im lặng. Đó là cách họ chọn để vượt qua những đổ vỡ, không phải là cách họ bỏ rơi bạn. Vì họ vẫn luôn quan tâm đến bạn, theo cách này hay cách khác, những cách thầm lặng hơn, ít ồn ào hơn, nhưng tình cảm họ dành cho bạn vẫn luôn đặc biệt hơn những người khác.
Nếu bạn sợ hãi, bạn lo lắng, bạn hốt hoảng khi người ấy im lặng. Vậy thì có phải chăng bạn nên hỏi lại chính mình rằng bạn có tin vào tình yêu trước kia hay không? Hay bạn có thực sự yêu người ấy hay không?
Cuộc đời này là vô thường. Gặp nhau, yêu nhau rồi rời xa nhau, đó cũng là lẽ thường tình.
Quan trọng là ta đã là gì của nhau trong cuộc đời này icon smile Im lặng
when summer comes Im lặng
By Phong Linh

Thứ Năm, 29 tháng 11, 2012

 


Lệ trần

Chuyện kể rằng, ở miền nọ có chàng trai, cô gái yêu và thương nhau rất nhiều.
Họ quấn quýt bên nhau, vui cười hạnh phúc như chẳng có thứ gì có thể chia lìa đôi lứa.
Nhưng rồi một ngày, cô gái chết đi, để lại chàng trai trong muôn vàn xót thương.
Chàng khóc. Chàng khóc ngày này qua ngày khác, người đời mủi lòng, khuyên nhủ chàng nên để ký ức được ngủ yên. Nhưng chàng vẫn khóc, khóc rất nhiều.

Rồi một đêm, trong giấc mơ, chàng thấy mình đứng trước ngưỡng cửa thiên đường. Có rất nhiều các cô gái trong trang phục dạ hội lộng lẫy, trên tay cầm những ngọn nến lung linh, huyền ảo. Và chàng thấy người yêu chàng, cũng áo quần lộng lẫy, cũng ngọn nến trên tay, nhưng nến tắt.

Chàng hỏi:
- Sao em không thắp nến lên?
Nàng rơi lệ:
- Mỗi lần em chưa kịp thắp lên thì nước mắt anh lại rơi xuống. Van anh, xin anh đừng khóc nữa!


Nếu lỡ mất đi người thân yêu nhất, bạn chọn cố gắng sống hạnh phúc để người đó được an nghỉ hay mãi chìm trong khổ đau của cả hai? 

--


 

Thứ Năm, 15 tháng 11, 2012

TÌM MỘT NGƯỜI HOÀN HẢO


     Theo một cổ truyện của người Hồi giáo, Nasruddin là hiện thân của những người độc thân khó tính. Trong một buổi trà dư tửu hậu, khi được hỏi lý do tại sao không bao giờ lập gia đình, Nasruddin đã giải thích: "Suốt cả tuổi thanh niên, tôi đã dành trọn thời giờ để tìm kiếm người đàn bà hoàn hảo. 
 Tại Cairo, thủ đô Ai cập, tôi đã gặp một người đàn bà vừa đẹp vừa thông minh, với đôi mắt đen ngời như hạt ô-liu. Đẹp và thông minh, nhưng người đàn bà này không có vẻ dịu dàng chút nào.
 
 Tôi đành bỏ Cairo để đến Baghdad, thủ đô Irắc, để may tìm ra người đàn bà lý tưởng tôi hằng ước mơ. Tại đây, tôi đã tìm được một người đàn bà hoàn hảo như tôi mong muốn, nghĩa là nàng vừa đẹp, vừa thông minh và cũng có lòng quảng đại nữa. Nhưng chỉ có điều là làm sao chúng tôi không bao giờ có đồng quan điểm với nhau về bất cứ điều gì.
 
     Hết người đàn bà này đến người đàn bà khác: người được điều này, người thiếu điều kia. Tôi tưởng mình sẽ không bao giờ tìm được người lý tưởng cho cuộc đời. Thế rồi, một hôm tôi gặp được nàng, người đàn bà cuối cùng trong cuộc tìm kiếm của mình. Nàng kết hợp tất cả những đức tính mà tôi hằng ao ước, nghĩa là nàng vừa đẹp, vừa thông minh, vừa quảng đại, tử tế, nàng đúng là người đàn bà hoàn hảo.

     Nhưng cuối cùng, tôi đành phải quyết ở độc thân suốt đời. Các bạn có biết tại sao không? Nàng cũng đang đi tìm một người đàn ông hoàn hảo. Và tôi đã được nàng chấm như một người đàn ông còn quá nhiều thiếu sót!"


 lƯỢM TRÊN NET .

Chủ Nhật, 28 tháng 10, 2012

ẢO ẢNH NHỊ NGUYÊN (MAYA)

 
Theo một câu chuyện thần thoại, có một lần kia Narada hỏi đức Krishna: “Xin chúa cho con biết Maya là gì?”
Cách đó vài hôm, Krishna mời Narada cùng đi với Ngài qua một bãi sa mạc. Sau khi đi được nhiều dặm, Krishna nói: “Này Narada , ta khát nước lắm, con có thể đi tìm cho ta chút nước uống không? ”.
-Thưa Ngài, con sẽ đi lập tức và sẽ đem nước về cho Ngài .
Và Narada đi tìm nước. Cách đó không bao xa có một ngôi làng nhỏ chìm khuất sau lũy tre. Y đi vào thôn xóm đặng kiếm nước và y vừa gõ cửa một ngôi nhà thì có một cô gái thật trẻ đẹp đến mở cửa. Vừa trông thấy cô gái thì y lập tức quên mất rằng thầy y đang trông chờ nước, không chừng thầy đang chết khát đến nơi. Y quên mất mọi việc và bắt đầu nói chuyện với cô gái. Trong ngày đó y không trở về thầy y. Ngày hôm sau y vẫn còn ở nhà đó nói chuyện với cô gái. Câu chuyện chín muồi thành tình yêu. Y hỏi cha cô gái đặng cưới cô và hai người được thành chồng vợ chung sống nơi đó và có con.
Mười hai năm như thế trôi qua. Nhạc phụ y chết và y được thừa hưởng tài sản. Y sống, và y yêu cuộc sống và tin tưởng vào mọi sự xảy ra trên đời như thế, một cuộc đời đầy hạnh phúc cùng với vợ con, ruộng đất, trâu bò vườn tược, vân vân …
Rồi một trận lụt lại bất ngờ. Một đêm kia, nước sông dâng lên cho đến lúc nó vượt khỏi bờ và tràn khắp nơi trong làng. Nhà cửa sập đổ, người và thú bị nước cuốn trôi và bị chết đắm. Mọi vật đều bị cuốn trôi theo làn nước cuồng nộ, mãnh liệt. Narada phải đi lánh nạn. Một tay nắm vợ, tay kia nắm hai đứa con, với một đứa con nữa ngồi trên vai, y đang gắng sức lội qua con nước khủng khiếp. Vừa bước được vài bước thì y nhận thấy làn nước chảy quá mạnh và đứa con trên vai y bị té xuống và bị cuốn phăng đi mất.               
Narada thốt lên một tiếng tuyệt vọng. Trong khi ráng sức cứu đứa con đó thì y lại sút tay hai đứa con kia và chúng cũng bị nước cuốn mất. Cuối cùng thì người vợ mà y nắm tay với tất cả sức lực còn lại cũng bị lôi cuốn đi. Y bị nước vứt lên bờ và than khóc thảm thiết.
Một tiếng nói êm diu từ sau lưng y vọng tới: “Này con, nước ở đâu? Con đi tìm một bình nước và ta đang trông đợi con. Con đi gần được nữa giờ rồi”.
“Nửa giờ!”. Narada la lên. Mười hai năm đăng đẳng đã trôi qua trong tâm trí y, và tất cả những cảnh tượng đó đã xảy ra chỉ trong vòng nửa giờ!
Và đó là Maya.
 
(VIVEKANANDA, WHAT RELIGION IS,
Vương Gia Hớn dịch)

Thứ Bảy, 6 tháng 10, 2012

Chuyện cái ...Đinh .


Cái đinh không có vô tri vô giác như các bạn tưởng đâu nhé, coi mấy tấm hình này xong cấm mấy bác chưởi câu "mày là cái đinh gì chứ" hay "chẳng là cái đinh gì".........

Chàng: “Nó là cái đinh gì mà kiêu thế nhỉ”
Nàng: “Nó chả là cái đinh gì mà mình phải quan tâm”



“Chuyện hai người”



“Chuyện ba người” ??




Đại ca ơi, bọn em biết tội rồi, chỉ tại gặp thằng bê-tông kia xuơng quá.

Ông nhìn cái gì? Để yên cho tôi múa.



Đúng là cái đồ đàn bà! Hẹn 7h mà giờ này vẫn mất hút!


Phút giải . . . sầu của người đẹp


Yêu nhau.............................. Ghét nhau


Nhanh lên ông ơi, đánh chậm như ông thì xuống chơi với ai ???



Sương đã xuống, vào nhà đi em nhé!
Ngồi làm chi mai lại …rỉ mất thôi